VAI TR̉ NGƯỜI PHỤ NỮ

TRONG SỨ VỤ LOAN BÁO TIN MỪNG

 

Bài gợi ư suy tư nhân ngày HIÊN MẪU MONICA 27.08

VAI TR̉ NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG CÔNG CUỘC LOAN BÁO TIN MỪNG

Dẫn nhập :

            Đọc lại các tŕnh thuật về biến cố PHỤC SINH, quả thật, có một điều làm chúng ta ngạc nhiên đến sững sờ, đó là : một chuyện hi hữu, vĩ đại như thế, “TIN MỪNG ĐỨC KITÔ PHỤC SINH”, mà Chúa lại dùng một “Phương tiện truyền thông” rất đơn sơ, rất giới hạn, để loan truyền, để công bố, để “tiếp thị” ; vâng, Chúa dùng một phụ nữ, một phụ nữ tội tỗi hoàn lương : Bà Ma-ri-a Mác-đa-la : Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ : “Tôi đă thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đă nói với bà. (Ga 20,18). Và chúng ta cũng đă biết những ǵ đă xảy ra tiếp sau “lời loan báo” đó trong chính “Ngày Thứ Nhất trong tuần , nối dài măi tới hôm nay và cho đến ngày tận thế : hàng hàng lớp lớp con người, trẻ già lớn bé, giàu có hay nghèo hèn, nô lệ hay tự do, chức quyền hay dân đen, ở phố thị hay đồng quê, trong thế giới văn minh hay tối tăm lạc hậu, bệnh hoạn tật nguyện, hay cao sang quyền quí trí giả uyên thâm…vâng, tất cả đă tuôn đến, đă lao ḿnh, đă qui tụ chung quanh Một Đấng Phục Sinh mà Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đă làm chứng, đă loan truyền đă mời gọi. Và cho đến hôm nay, sau 21 thế kỷ “phát thanh trên mọi làn sóng của nhân loai”, sứ điệp phục sinh” của người phụ nữ tầm thường đó, Tin Mừng Cứu độ do người đàn bà tội lỗi hoàn lương công bố đó đă “vang đến tận cùng” mọi biên giới của trái đất, như lời khẳng định từ xa xưa của Thánh vịnh : “tiếng chúng đă vang dội khắp hoàn cầu, và thông điệp loan đi tới chân trời góc biển” (Tv 18,5).

            Như vậy, chúng ta có nói rằng : Người phụ nữ chiếm một vai tṛ quan trọng, rất quan trọng là đàng khác, trong công cuộc Loan Tin Mừng của Hội Thánh, th́ chắc chắn đó không phải là một sự “cường điệu” quá đáng để “nịnh đầm” quí bà, quí cô, mà là một khẳng định có nền tảng mặc khải và hoàn toàn “trong luồng” truyền thống của Giáo Hội. Chúng ta có thể dừng lại để chia sẻ với nhau đôi điều về nội dung nầy.

I. PHỤ NỮ, ĐẠI BIỂU CHÍNH THỨC CỦA NHÓM “NGƯỜI NGHÈO CỦA GIA-VÊ” ĐỂ THỰC HIỆN CÔNG TR̀NH CỦA THIÊN CHÚA :

            Mở đầu “Bài Giảng Trên Núi”, Đức Ki-tô đă long trọng tuyên cáo : “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, v́ Nước Trời là của họ” (Mt 5,3). Và trong ngôn ngữ của Thánh Kinh, “nghèo khó” có nghĩa là “tuyên xưng Thiên Chúa là sản nghiệp duy nhất đích thực của con người” (Tông huấn Đời Thánh Hiến số 21). Và chúng ta cũng biết rằng, khi Đức Ki-tô tuyên cáo như thế về kẻ nghèo, và không chỉ tuyên cáo, mà Ngài đă lựa chọn, đă ứng xử, đă sống và đă chết như một kẻ nghèo thật sự, th́ đó cũng chỉ là một “tiếp nối ngoạn mục” sứ điệp của các sứ ngôn đă loan báo thời cựu ước, tiếp nối những giáo huấn căn bản Thiên Chúa đă từng bước huấn luyện ḷng tin cho Ít-ra-en. Thế nhưng, “đại biểu thường xuyên” cho những nguơi nghèo đó, cho “nhóm nghèo của Gia-vê” đó, lại chính là những người phụ nữ. Trong bản Gia phả của thánh Matthêô (Mt 1,1-16) có tên bốn người phụ nữ không được tiếng tốt cho lắm : Ta-ma, một người loạn luân (St 38), Ra-kháp, một gái măi dâm (Gs 2), Rút, một kẻ ngoại giáo (R 3-4) và Bát-sê-ba, một người ngoại t́nh (2 Sm 11,12). Rồi chúng ta c̣n thấy Thiên Chúa dùng những phụ nữ chân yếu tay mềm như Đê-bo-ra, như Es-Ther, Giu-đi-tha… để chiến thắng, để hạ gục những bậc tu mi nam tử  khét tiếng anh hùng. Rồi khi bước sang Tân ước, h́nh ảnh của một Đức Ma-ri-a, với đôi chân nhỏ bé hiền lành vượt qua những dặm đường dài từ bắc xuống nam để “đi thăm bà chị họ I-sa-ve và loan tin mừng Con Chúa Nhập Thể; h́nh ảnh đó phải chăng là một biểu tượng tuyệt vời nhất, thâm thúy nhất cho sứ vụ “Loan báo Tin Mừng” của Hội Thánh muôn nơi và muôn thuở. Bài ca Ma-gni-fi-cat của Người Phụ Nữ trên mọi phụ nữ ấy, cho tới măi hôm nay vẫn vang lên trong từng hơi thở của cuộc sống đức tin của Dân Chúa phải chăng là lời tuyên tín của những người nghèo, là khẳng định bất di bất dịch sự lựa chọn và cung cách ứng xử thường xuyên của Thiên chúa : “Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường ḷng trí kiêu căng. Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Kẻ đói nghèo Chúa ban của đầy dư, người giàu có, lại đuổi về tay trắng…” (Lc 1,46-56). Điều đó đă cắt nghĩa rơ hơn cái giá trị tuyệt vời của “đồng xu dâng cúng của một bà góa” (Mc 12,41-44), điều đó làm rơ nét hơn hành vi quảng đại của cô Ma-ri-a Bê-ta-ni-a khi “đập bể b́nh dầu thơm cam tùng để xức chân cho Chúa” (Ga 12,1-8). Vâng, chỗ đứng của người phụ nữ, vị trí của người mẹ, người vợ cho dù khiêm tốn, ẩn khuất cách nào, th́ với cách nh́n của Thiên Chúa, và trong sự “vận dụng” đầy sáng tạo và quyền năng của Thiên Chúa, đă, đang và măi măi “cần thiết ghê gớm” cho công tŕnh của Thiên Chúa.

II. HỘI THÁNH CÓ THÍCH CHỌN LỰA NHƯ THẾ ĐỂ DẤN THÂN TRUYỀN GIÁO KHÔNG ?

            Quá thích đi chứ. Đức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II đă khẳng quyết : “Sự lựa chọn người nghèo nằm trong chính cái lư của t́nh yêu được sống như Chúa Kitô đă sống. Tất cả các môn đệ Chúa Kitô phải có sự lựa chọn nầy…” (Tông huấn Đời Thánh Hiến số 82). Lịch sử Giáo Hội chẳng phải đă rực sáng lên, đă tỏa ngát mùi hương thơm thánh thiện với những người phụ nữ như Mo-ni-ca, như Tê-rê-xa Hài đồng Giêsu, như Anê Lê thị Thành, như Mẹ Tê-rê-xa thành Cal-cut-ta…Phải chăng, những gương mặt tuyệt vời đó, những người phụ nữ khiêm hạ, hiền lành thánh thiện dó đă vun xới cho Ngôi Nhà Hội Thánh thêm đẹp thêm xinh, cho Tin Mừng Chúa Kitô vang vọng mạnh mẽ đến muôn vạn trái tim con người. Thư chung của HĐGMVN, tháng 10/2003 đă tổng quát hóa những phương cách để truyền giáo hôm nay bằng những lời sau : “Để chân lư Phúc Âm trở nên trong suốt, dễ hiểu, dễ đón nhận, ta phải dùng những phương tiện phù hợp với con người hôm nay…đó là cung cách thấm nhuần tinh thần Phúc Âm, được diễn đạt với thái độ khiêm nhu, chân t́nh, thân ái…”. Quả thật “xưa rồi diễm ơi” cái lối truyền giáo dựa trên “quyền lực phủ đầu”, trên phô trương hào nhoáng bên ngoài, trên kiêu căng hợm hĩnh của sự giàu có hoặc thế lực chính trị… Con đường “nâng nhân loại lên với Đức Kitô” vẫn là con đường “khi ta bị treo lên”, con đường của Máng cỏ, Thập giá.

            Và như thế, những công việc xem ra tũn mũn thấp hèn như đi chợ, nấu ăn, như nuôi con, vá áo, những hy sinh thầm lặng của những người mẹ dù nghèo nàn vất vả vẫn can đảm nuôi dạy con nên người, vẫn trung thành trong bổn phận làm mẹ làm vợ cách tuyệt vời, thánh thiện…những công việc đó, những trái tim đó, những hiện diện đó là những ngọn lửa đang thắp sáng ngôi nhà thế giới, đang sưởi ấm gia đ́nh nhân loại. Trong ngôn ngữ của Kinh thánh, phải chăng đó là chính những người “lính canh được Thiên Chúa cắt đặt trên các tiền đồn của thành tŕ Thiên Chúa” mà phần nào bài hát Huyền Thoại Mẹ bất hủ của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đă diễn đạt trong một bối cảnh khác : “Mẹ về đứng dưới mưa che đàn con nằm ngủ, canh từng bước chân thù, mẹ ngồi dưới cơn mưa…Mẹ là gió uốn quanh, trên đời con thầm lặng, trong câu hát thanh b́nh, mẹ làm gió mong manh…”.

            Kết luận :

            Như thế, điều c̣n lại để nhắc nhở nhau, để cầu nguyện cho nhau, để hổ trợ nhau đó là làm sao “có thật nhiều điều ḿnh sẽ cho”, điều ḿnh loan báo, điều ḿnh làm chứng. Các bà, các chị có thể đọc lại lời dạy của ĐGH Gioan-Phaolô II trong Tông huấn Giáo Hộ tại Á Châu để ư thức điều nầy :

“Việc loan truyền nầy là là một sứ vụ cần những con người nam nữ thánh thiện, họ sẽ làm cho Đấng Cứu Thế được biêt và được yêu suốt đời của họ. Một ngọn lửa chỉ được cháy lên bằng cái ǵ đă bén lửa. Cũng vậy, việc loan truyền Tin Mừng cứu độ tại Á Châu chỉ có thể đạt hiệu quả, nếu các Giám Mục, các hàng Giáo sĩ, những kẻ sống đời thánh hiến và giáo dân, cháy bỏng t́nh yêu Chúa Kitô và nung đốt nhiệt tâm làm cho Người được biết đến cách rộng răi hơn, được yêu mến cách sâu xa hơn, và được theo sát ngay bên hơn. Người Kitô hữu muốn nói về Chúa Kitô th́ phải làm cho đời sống ḿnh thấm nhuần sứ điệp mà họ rao giảng.” (GHTAC số 23)

Kể từ khi Chúa Giêsu ngỏ lời với các tông đồ : "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít " (Mt 9, 37) cách đây 2000 năm, cho tơi măi hôm nay, chưa lúc nào công việc truyền giáo, tông đồ bị coi là không cần thiết, không hợp thời. Khi nh́n vào bối cảnh nhân loại hôm nay và thực trạng của Giáo Hội hiện thời,, nhất là Giáo Hội tại Việt Nam, chúng ta sẽ nhận thức tính cách khẩn thiết của sứ vụ tông đồ trong Giáo Hội nói chung và vai tṛ chứng ta của giới phụ nữ nói riêng. Chính v́ thế, mỗi một người mẹ, người vợ Công giáo cần phải luôn trang bị cho ḿnh một quan tâm sâu sắc và một cảm thức bén nhậy về sứ vụ tông đồ, về công cuộc loan báo Tin mừng. Điều cần thiết nhất mà chúng ta, mọi kitô hữu, có thể và phải trao cho nhân loại đó là chính Chúa Kitô. Chúng ta có thể nói và hành động như Thánh Phêrô ngày xưa : "Vàng bạc th́ tôi không có. Nhưng cái tôi có tôi cho anh đây : Nhân danh Đức Giêsu Kitô người Na-da-rét, anh đứng dậy mà đi" (Cv 3, 6).

            Đọc lại những trang sử hào hùng của Giáo Hội, chúng ta luôn thấy ngời sáng lên những "bước chân tuyệt vời của những người loan Tin Mừng", những chứng tá hùng hồn của biết bao nhiêu người làm mẫu gương, điểm qui chiếu và gợi hứng cho chúng ta hôm nay và măi măi. Những lời kinh tuyệt vời của Thánh Phan-xi-cô thành Assisi, tâm hồn "thơ bé nhưng vĩ đại của Thánh Nữ Tiến sĩ Tê-rê-xa Hài Đồng, những bước chân không mệt mơi của Thánh Phan-xi-cô Xa-vi-ê, t́nh yêu trong sáng, rạng ngời của Á Thánh An-rê Phú-Yên, bàn tay ốm yếu, gương mặt nhăn nheo luôn chạm tới người nghèo của Mẹ Thánh Tê-rê-xa thành Cal-cut-ta, ḷng can đảm hy sinh anh hùng của Thánh Nữ Anê Lê Thị Thành…tất cả đă trở thành những hành trang quí giá và cần thiết cho chúng ta hôm nay.

            Cuộc dấn thân cho ơn gọi ngôn sứ - tông đồ luôn đ̣i hỏi nhiều hy sinh, gian khổ, nhiều khi phải thí cả mạng sống. Tuy nhiên "Can đảm lên, Thầy đă thắng thế gian, và Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế"  (Ga 16, 33; Mt 28, 20).

 

                                                                                    Linh mục Giuse Trương Đ́nh Hiền